Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

phóng dật

Tâm không được điều khiển bởi kammathan phải chịu trách nhiệm cho sự sanh khởi “phóng dật” suốt cả cuộc đời. Hiện tượng xảy ra như vậy từ tuổi ấu thơ cho đến già nua, với người giầu có cũng như với kẻ nghèo khó, với người thông minh và kẻ ngu si, với người địa vị thấp hoặc cao trong cuộc đời, với người mù, kẻ điếc, bị tê liệt tàn tật, thương tật vân vân và vân vân.
Trong Phật Giáo, người như vậy được xem là vẫn còn ở tuổi “phóng dật”. Tâm của họ không sở hữu tính chất vĩ đại. Họ không bao giờ hài lòng.  Họ luôn sống một cuộc đời bất hạnh nếu nói theo niềm vui của tâm và khi họ chết, họ đánh mất tất cả… như cây có nhiều nhánh, hoa trái đầy đủ, nhưng nếu gốc rễ chính của nó bị hư hoại thì nó sẽ chết và mất đi tính chất vĩ đại của nó và tất cả mọi thứ khác. Nhưng không giống như thân người chết, cây  hoặc nhánh của cây đó có th dùng vào một vài mục tiêu nào đó.
Hậu quả tai hại của sự “phóng dật” của tâm thiếu Chánh pháp (Dhamma). Chánh pháp là thần hộ mệnh cho tâm. Thiếu nó thì sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc chân chánh và hạnh phúc phát sanh qua sự “phóng dật” của tâm sẽ là loại hạnh phúc mà ta (như một diễn viên) đang tham dự vai trò, làm tăng thêm sự “phóng dật”, khiến tâm càng tăng trưởng theo chiều hướng sai lầm, và không phải là loại hạnh phúc thật sự đáng hài lòng.

Không nghĩ, không nói, không viết hay hành động nào khiến mình và người xa rời Phật tánh mà mỗi người đang nuôi dưỡng, tưới tẩm, trưởng dưỡng...Không một ý nghĩ giả dối dù chỉ là bông đùa...vì bông đùa ra lời hay chữ viết đều khởi nguồn từ ý...Nhất là những ý lập lờ mà người đời cho là dùng chữ tục mà ý thanh...chuyện này chỉ gạt kẻ ngu si mà thôi...lập lờ...mang tính tội vi tế...tính tội vi tế khó sửa nhất...Hãy sớm sống với Phật tánh của mình một cách chân thành...Bỏ tất cả những trò mua vui cho thiên hạ, nhất là những trò này đưa người tuột xuống ...không kiểm soát được vì say sưa trong cơn gió lốc ái dục...ca ngợi tình yêu liên quan đến dâm dục...buồn, thương, nhớ...người đời khóai loại trữ tình này...chớ có chiều chuộng họ mà làm người dẫn đầu hành quân vào ba nẻo ác.

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

tạm lánh xa.

Muốn trở thành người có đức hạnh, nên giữ giới, nên tạm thời xa lánh những người phóng dật, tạm thời  xa lánh những người đua đòi theo thị hiếu dục lạc thế gian, cho dù ngôn ngữ họ dùng có vẻ hài hước, mua vui cho đại chúng có thói quen thích thú khi được nhiễm độc "tham, sân, si". Người đang tu tập đức hạnh, căn cơ chưa thâm sâu nên tạm thời tránh xa những người có tâm châm chích, những người như những con rắn độc đang rình rập tấn công chỗ yếu kém, sơ hở của mình. Vì lý do là tâm hỷ xả của mình chưa mở rộng, vững chãi nên cánh cửa lòng từ bi rất non nớt, như cây non mới đâm chồi từ hạt giống nên hãy TẠM LÁNH XA.
Giữ giới vì có rất nhiều người thấy người khác có phạm hạnh thì như bị gai châm trong mắt, bị chướng lỗ tai; vì họ đang say sưa trong khoái cảm. Khoái cảm được điều khiển bởi cơn gío lốc dục lạc quá mạnh. NÊN TẠM LÁNH XA.
Họ luôn nỗ lực đạp đổ hạnh phúc của người khác và chủ mưu gây khó khăn và sân hận trong thế gian này mỗi khi họ có cơ hội làm như vậy. chữ nghiêng trích từ web.
Thực hành, tu tập một đời sống phạm hạnh trong lứa tuổi của mình, với văn minh, văn hóa mà trong đó mình đã học tập và trưởng thành có thể lỗi thời với lớp trẻ, có thể không phù hợp với văn minh, văn hóa của các dân tộc khác; do đó có rất nhiều chống đối, chỉ trích... Cách giải quyết là SỐNG TRONG PHÁP...khế lý, khế cơ...hy vọng sẽ hòa nhập nhẹ nhàng hơn.
Bạn xấu ác phải tránh xa. Bạn xấu ác ghê gớm nhất là những tính xấu của mình; đó những người bạn gần gũi nhất, mình phải tránh xa có nghĩa phải từ bỏ.
Tạm lánh xa, không có nghĩa là ác độc...nhưng tự xét chưa đủ khả năng đối trị những cơn bát phong ngoài khả năng hóa giải của mình... Khen chê lợi suy vui khổ vinh nhục.  

MỌI SỰ HÃY ĐỂ TỰ NHIÊN...Chỉ là vấn đề thời gian...nguôi ngoai...



Nam mô A Di Đà Phật con nguyện bỏ hết tật.
Nam mô đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát con từ bỏ ác.

Ta là con của Như Lai
Thân người tánh Phật chẳng sai bao giờ.

Tui càng lớn Phật càng nhỏ,
Tui khổng lồ Phật biến luôn.

Nghe pháp
Ai muốn hơn cho họ hơn,
Cất dấu trái banh thảy qua thảy lại của thế gian phiếm luận. Xong chuyện.

Niệm Phật với hết tâm lòng, với tâm tha thiết, với trí huệ,…
Mắt nhìn Phật cảnh, tai nghe phật âm, mũi ngửi Phật hương, lưỡi nếm Phật vị, thân trang nghiêm thanh tịnh (vì đang cùng chư Phật niệm Phật), ý nghĩ Phật pháp. Sống lục căn thanh tịnh trong từng tiếng niệm Phật.

Chấp nhận Niết bàn, từ bỏ thế gian. Không làm, không tham gia thế gian phù phiếm...nhất là nói xấu người...Lánh xa...

Bất ly thế gian pháp là …thấy, nghe, biết thế gian pháp người khác làm phiền não ta thì học,  để không dùng nó làm khổ người quanh ta,.... do nghiệp lực đưa đến, an bày…sẽ, đang có những thói hư, tật xấu hiển bày cho ta tu học…KHÔNG LÀM THEO là tu hành.

Hỷ xả trước…thì mới làm lòng từ bi khai mở…

Coi chừng đang phát huy thế gian tập khí…thói xấu thế gian mà cứ lầm là đang trưởng dưỡng Phật tâm, Phật tánh…

Một việc khiến ta hả hê, vui sướng vì danh, vì lợi…tài sắc danh thực…

Đang xây cái tui không lồ…

Đừng nên trách móc bất kỳ ai trong cuộc đời của bạn.
Vì:
Những người tốt đem đến cho bạn hạnh phúc.
Những người xấu đem đến cho bạn kinh nghiệm.
Những người tồi tệ cho bạn bài học.
Và những người tuyệt vời tặng bạn kỷ niệm.
 


Sống trong Phật tánh sẽ không trách móc, xếp loại ai như thể còn sống trong phàm phu tánh nên còn cho rằng: Người tốt, người xấu, người tồi tệ, người tuyệt vời; mà mọi người đều là cơ hội trên thế gian để ta có thể nhờ các thế gian pháp đó mà trau dồi, tâm tánh…; chỉ có nên tránh và nên tiếp thu tu học theo.

4/21/2014 Nghe HT Thích thanh Từ
Giảng về: Mình là gì?
Người đời chấp vào thân tứ đại là mình, vì nó mà phục vụ và lo sợ. Sợ già, sợ bịnh, sợ chết... do đó thích khen trẻ, đẹp, thích sưu tầm thuốc chữa bịnh, thuốc bổ... Hữu hình hữu họai...Còn cái vô hình, vô tướng, không sanh, không diệt thì quên mất...chẳng thèm để ý đến..đấy là tánh biết...thường hằng hữu...thanh tịnh, trong sáng...Thầy dạy diệt tâm lăng xăng, tâm sanh diệt thì tâm thường hằng, tánh biết hiển bày...Sống trong tánh biết này...là niết bàn...
Bài giảng chỉ tóm lược bấy nhiêu thôi, nhưng HT nhắc đi, nhắc lại bằng nhiều lối luận lý khác nhau...






Phật pháp bất ly thế gian pháp. (Hân nghe giảng ghi vài điều của TT Thích Trung Đạo)

Phần chữ nghiêng trích từ web.
Thế Gian Pháp Là Sanh Diệt nhưng Thể Tánh là Không Sanh Diệt như vậy Pháp Thế Gian chính là Phật Pháp.

Sóng là Động còn Ướt thì Không Động cho nên Sóng Chẳng Lìa Ướt, Ướt Chẳng Lìa Sóng.

Nhận được thể tánh của các Pháp thì ngay đó tức là Phật Pháp.

Nếu ứng dụng tu hành thì như đối cảnh không Tham Sân Si thì cảnh chính là Phật Pháp, đối cảnh sanh Tham Sân Si thì cảnh là Thế Gian Pháp.

Từ bùn, sen mọc lên.

Không có sự đùm bọc, giúp đỡ của thế gian, không thể tu thành Phật. v.v…


Phật tu sửa từ thế gian pháp…thành Phật. Sau khi thành Phật, Ngài tuyên bố tất cả chúng sanh đều có sẵn Phật tánh; vậy là Phật tử biết vâng lời Từ Phụ thì phải quyết định rằng ta không cần thành Phật mà chỉ sống từng giây từng phút với Phật tánh sẵn có…nuôi nấng trưởng dưỡng…Không cần tìm nữa, không cần thành Phật nữa…đã có sẵn còn tìm gì nữa…


Tại sao, như thế nào, ta sinh vào thế gian?
Do nghiệp sanh tử mà bị gió nghiệp đưa đẩy, cuốn trôi vào thế gian. Lực hấp dẫn, xô đẩy này mạnh như cơn gió lốc khó cưỡng lại…Nghiệp còn sanh tử  trả nợ, đòi nợ…có sức mạnh khủng khiếp do nghiệp xấu ác tích lũy, dồn nén từ vô thỉ kiếp. Bất thiện, chưa thiện nhiều hơn thiện…Do đó trong nhiều kinh đã nói…chúng sanh quen theo tánh xấu ác nên thường nghĩ, nói, làm việc bất nhiều hơn…
Bởi thế chớ có lên mặt ta là thánh nhân toàn thiện…Ta mang theo vô lượng thói hư tật xấu…nghĩ, nói, làm phơi bày ra cho mọi người biết…Thế gian pháp hiện ra của tha nhân làm ta đau lòng, phiền não.v.v…

Nếu ta không nhận ra, hùa theo, cổ võ, ngợi khen hay chống lại…Ta đang nhận thế gian pháp và làm tăng trưởng thế gian pháp; gió lốc nghiệp càng mạnh hơn vì ta đang thổi vào gió lốc một lực đồng chiều.

Nếu ta nhận thế gian pháp không tốt khiến ta phiền não…Ta quyết tâm không nghĩ, nói, làm những pháp thế gian đó cho người khác…Đó là biết dùng Phật pháp bất ly thế gian pháp. Làm việc này khó vô cùng, vì ta thổi vào cơn gió lốc một lực nghịch chiều; ta bị rất nhiều người ghét bỏ, chống đối; họ sẵn sàng hùa nhau cô lập ta, cho ta dởm đời...Ta dởm đời thật chứ còn gì nữa; vì ta không muốn không trôi lăn như tất cả người đời...ta muốn thoát ra khỏi cơn gió lốc nghiệp lực ...nó cuốn ta và 6 nẻo luân hồi....Vậy ta cứ chấp nhận vui vẻ...họ đúng mà...
Tóm lại tất cả chúng ta bị cơn gió lốc nghiệp lực sanh tử luân hồi nên đến thế gian…Chung quanh chúng ta rất nhiều người, cảnh vật, đều như được sắp đặt gần gũi ta. Họ thực hành những pháp thế gian do nghiệp lực của họ thôi thúc, điều khiển; xấu ác nhiều hơn thiện...làm ta phiền não, đau khổ...Ta biết vậy nên không dùng những pháp thế gian đó cho người khác...Vậy tất cả đang giúp cho ta tu học, tu hành, chuyển hóa…Hãy biết dùng thế gian pháp quanh ta mà tiến tu…Sống với Phật tánh, tập làm Phật con, tập làm con Phật...Nghĩ, nói, làm như Phật nghĩ, nói, làm...


Hôm nay ngày 19 thang 9 năm 2014.
Nghe thầy Pháp Hoà giảng chân không, diệu hữu.



Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Niệm Phật và nghiệp quả

bài giảng của TT Thích trung Đạo

Quăng một quả banh vào tường, qủa banh dội ngược...luật phản hồi..
Một tâm niệm khởi lên luôn luôn có nghiệp lực phản hồi...thầy nói gấp 4 lần tâm niệm phóng ra.
Mỗi phút đồng hồ có 1000 niệm khởi lên trong tâm trí...tốt, xấu, trung tính...có 4000 nghiệp quả phản hồi.
Muốn có nghiệp quả tốt thì niệm phát ra phải chánh niệm.
(thêm vào của cá nhân)>>>Con người được sinh ra do nghiệp lực đưa đến...nghiệp đó mang nặng tính ái dục của 6 nẻo luân hồi...Kinh thường dạy: Con người có khuynh hướng bất thiện nhiều hơn thiện do đó càng ngày càng đua nhau, rủ rê nhau, lôi cuốn nhau vào đường xấu ác...và hằng ngày thường tạo những nhân bất thiện, vui theo những pháp thế gian không cần thiết.v.v....
Niệm Phật, luôn tưởng nhớ đến những Phật tính, sống trong Phật tính...Tiếng "nam mô A Di Đà Phật", lời kinh...Phật pháp...là chánh niệm...Chánh niệm sẽ có phản hồi quả báu tốt đẹp...Một câu niệm Phật...đem về nghiệp quả tốt...
Không nhìn về quá khứ. Tốt xấu của quá khứ không nghĩ đến. Bắt đầu tu là bắt đầu từ bây giờ và tại đây. bây giờ niệm Phật...Gieo nhân chánh niệm...tương lai sẽ gặt hái nghiệp quả tốt...sẽ...thành Phật...

Tu thì ngay từ lúc này bắt đầu sửa, bỏ, loại trừ những thế gian pháp không cần thiết...chỉ chí tâm niệm Phật...gieo gieo gieo nhân chánh niệm...tạo âm đức...Ngoài những lúc niệm Phật, nghĩ tốt, nói tốt, hành tốt, làm nhiều việc thiện gọi là tạo dương đức...những công đức đem lợi lạc cho thế gian....Tu phải trọn vẹn cả âm đức và dương đức cho cân bằng cán cân thì công đức mới trọn vẹn...Tâm càng tốt, càng vui vẻ càng khiến mọi người xung quanh vui vẻ ...tự nhiên lằn hắc quang trên trán biến mất...gương mặt trở nên dễ mến, có sức lôi cuốn mọi người muốn gần cận thân thiện.

Tu bất ly thế gian pháp. Chấp nhận nghịch cảnh như là một trợ duyên đắc lực...đến lúc nào đó thì chẳng còn thấy thuận duyên khác với nghịch duyên...Chúng đều được nằm trong sắp xếp, an bày nào đó cho ta tiến hóa...nếu ta biết dùng chúng làm phương tiện sửa đổi tâm tánh mình...Dùng chúng để hành trì...hành mình chớ đừng hành hạ người khác...chớ buông một lời khiến người không vui...nó có thể là mầm ung thư cho họ vì họ gặm nhấm phiền muộn...tế bào yếu đi...sinh ung thư rồi chết....Một lời nói tạo nghiệp giết người không hay biết...Thay vì sám hối đọc tụng...con xin từ bỏ ăn năn...những tội lỗi đã làm...hoặc biết hoặc chẳng biết thì hãy tập...tập...nhất định phải tập từ nay không nói lời gây tổn thương tổn hại người....Nhưng phương pháp tốt nhất là thay vì nghĩ ngợi lung tung hãy nghĩ có một niệm duy nhất "A Di Đa Phật"...Duy nhất một chánh niệm trong tâm trí ....đi đứng nằm ngồi  ăn cơm mặc áo...lúc nào cũng nghĩ đến Phật tính...

Phật tử thì phải luôn sống trong các tính tốt của Phật, sống trong Phật tính...Không sống trong Phật tính giây phút nào thì không xứng là Phật tử giây phút đó...Ông Phật trong mỗi người trong đạo tràng cùng nhau trưởng thành...đạo tràng sẽ an vui vì ai cũng đang làm Phật cả...đang cố gắng làm Phật từng hơi thở...chớ có lơ là chểnh mảng...

Khi niệm Phật phải niệm với tâm thành, với lòng vui vẻ vì từng niệm đang phóng nội lực cho nghịêp lưc phản hồi...Không làm chiếu lệ...vì chung quanh người hành trì niệm Phật hay tụng kinh có vô vàn âm linh đang mong chờ được hưởng âm đức mà vãng sanh....vô lượng hộ pháp, chư thiên hộ trì...Cứ tinh tấn hết lòng đi rồi có một lúc chính quý vị sẽ thấy điều này không ngoa...

Phải tự tu, tự chứng, tự thành. Tăng ni chỉ hướng dẫn cho tập đi...Biết đi rồi phải tự lực...Trưởng dưỡng Phật tính của mình...Đến lúc nào đó ông Phật trong tâm sẽ là minh sư chỉ dạy cho mình từng bước, từng bước. Đó là minh sư đích thực của mỗi người...minh sư từ bên trong tâm thức...Khi nghe được lời chỉ dạy phải làm theo chớ có hoang mang, sợ sệt...Lòng do dự, nghi ngờ sẽ làm cho minh sư chân thật này không xuất hiện nữa...

Sau cùng thầy nói, lúc hành trì chúng ta đang vừa độ sinh vừa độ tử...chớ có qua loa mà cửu huyền thất tổ đau khổ triền miên...người sống chung quanh cũng không lợi lạc..

Âm thanh và bóng ảnh truyền đi và lưu trữ trong vũ trụ...radio, máy truyền hình...minh cảnh đài của âm phủ là những máy thu âm, thu hình này...

Tóm lại niệm Phật là gieo chánh niệm sẽ găt hái nghiệp quả tốt...cắt đứt mọi nhân duyên ác...luôn làm Phật trong từng giây phút...để thành Phật, gặp Phật trong tương lai...LUÔN TỰ HỎI...LÒNG TIN CÓ BỀN CHẮC???

July 4-2014 ...Hôm nay chợt nhớ đến bài giảng của Thầy Trung Đạo. Trong khi giảng thầy thường xác định "tự tánh làm, tự tánh biết". Thầy thường khuyên Phật tánh vốn sẵn có, không cần phải tạo, phải thành mà hãy sống như Phật tánh chỉ dạy...Ngày nào tụng kinh cũng nguyện hương, trong bài nguyện hương có câu: "theo tự tánh làm lành"...Đúng vậy hằng ngày cứ sống như Phật sống, làm những gì Phật đã làm...Kinh Vô Lượng Thọ nhắc đi nhắc lại nhiều lần ở nhiều phẩm khác nhau...Giống như câu: "theo tự tánh làm lành"...Tu mọi công đức...làm những việc...thực hành các hạnh nguyện như chư Phật...Hãy luôn luôn coi mình là Phật...Tâm khẩu ý không bao giờ buông lung...không bao giờ làm khác với Phật tính...Một câu thật ngắn, ngày nào cũng đọc mà đâu có thấy bài học mà chư Tổ đã tư bi ghi lại dạy chúng ta...Có lẽ câu đó quá ngắn, quá bình thường...không cao siêu kiểu cọ nên chúng ta không thấy giá trị vô song của nó. "Theo tự tánh làm lành"...24/24 theo tự tánh làm lành là đủ.

Oct. 21-2014
Tôi đến thăm thầy Linh Nhẫn. Suốt mấy tiếng đồng hồ, thầy cứ nhắc đi, nhắc lại sám hối, niệm Phật, tụng kinh...thật nhiều...thật chánh niệm...minh sư sẽ hiện ra...không cần tìm kiếm minh sư...Minh sư chân thật trong Phật pháp...có thể chẳng phải dưới dạng hình nào hết...Tôi chẳng hiểu tại sao mà thầy lại có thể, vừa gặp, chưa nghe tôi tỏ ý nào mà lại biết tôi muốn xuất gia. "Minh sư trong hành trì Phật Pháp". Chỉ cần tinh chuyên...Nhắc đến mệt cả tai...Một ông già nhà quê, thật dễ thương...Cảm ơn thầy.

Nov.29-2014
Khởi tâm, động niệm đều nhớ đến Phật, pháp tăng là niệm Phật. Niệm nào cũng do Phật tánh hướng dẫn, cũng nhớ đến những đức tánh, đức tướng những hạnh mà chư Phật đã tu hành, tu hành như chư Phật đã tu đó là niệm Phật. Nghe giảng từ xem phi Phật giáo.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Trí huệ (sư Thích sán Nhiên)

Hai câu treo trên tường:
Trí - biết mình-biết người-kẻ trí
Tâm đừng hẹp hòi-khí đừng hung hăng-tài đừng bộc lộ.

Trí tuệ, huệ,trí _ba chữ này một nghĩa. trí huệ panna- huệ nana
 Trí tuệ là hiểu biết rõ ràng (wisdom)_liễu tri_thấu triệt_thông suốt.

 Pháp :
1) trạng thái : liễu tri, thấu suốt_Pháp thật tánh, thực tính
2) Phận sự: sát trừ si mê, mờ ám_ thấu triệt đối tượng (cảnh) một cách rõ ràng,
3) Sự thành tựu: không còn mê mờ, không còn nhiễm đắm cảnh (thế gian)_hiểu rõ thực tính: VT, Kh, VNgã.

 Nhân cần thiết để phát sanh trí tuệ:
Sanh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán tắng hội, cầu bất đắc....khổ nhân...như vậy ai cũng có nhưng thực tính khổ trong mỗi người mỗi khác....Gọi là pháp thực tính...Mỗi người phải tự quán sát pháp thực tính này trong mình mà tu, mà sửa đổi để trở về gia tài sẵn có của mình (trí huệ).
Nhân sanh trí tuệ:
1) An tịnh (passathi)
2)Tác ý khôn khéo yonico manasikana
3) Tục sinh tâm tam nhân (vô tham, vô sân, vô si)
Nhân lúc giảng, thầy khuyên tụng đọc kinh phải hiểu nghĩa kinh mà tu tập đúng theo lời kinh dạy.
Trong tu tập, nên hòa đồng cùng học, cùng tập; nhưng chứng đắc như thế nào thì tùy theo từng cá nhân...Một mình chứng đắc...Không ai tu tập thế cho ta, không ai chứng đắc giùm ta...Sống chung đụng tránh đa sự: Thủy thái thanh ắt vô ngư. Nhân đa sự ắt vô trí. (Đa sự là ôm đồm nhiều quá, quyậy nhiều quá)

Có tám loại sức mạnh, người trí chỉ cần chuyển hóa, tu tập 6, 7, 8
1) Sức mạnh của trẻ thơ là___tiếng khóc
2)  sức...                      phụ nữ là___hờn dỗi
3)   ....                   kẻ cướp là____vũ khí
4)  .....                    nhà vua là ____uy quyền
5)    ....                  kẻ ngu là ____áp đảo (kệ tui)
6)  .....                    Bậc hiền trí là ___cảm hóa nhờ tình thương và trí tuệ.
7).....                     bậc đa văn là ____thẩm sát, suy tư, động não.
8) .....                    bậc sa môn _____Nhẫn nại

sa môn ( samana có 3 phận sự:  1) tu sĩ 2) khất sĩ (hóa duyên phận sự) 3) ẩn sĩ.  (samôn không cần phải xuất gia)

Trí huệ - Biết pháp chưa từng biết ...không cần biết hết pháp thế gian. (không cần, không nên, Phật không dạy)
            -Hiểu pháp chưa từng hiểu..............như trên............................................................
            -Thấy pháp chưa từng thấy ............như trên...............

* Chứng đạt pháp chưa từng chứng đạt (pháp thực tính)....biết tiền tiền vô thỉ, hậu hậu vô chung...
Biết những gì trong ta, ngoài ta, chung quanh ta và mong muốn thành đạt.

Diệt trừ tham, sân,si  cùng mười bất thiện phải tu giới định huệ    Cách tu Thiền chỉ, thiền quán (vô thường, khổ, vô ngã) để đến niết bàn.

Nuôi dưỡng trí tuệ...làm sao có trí tuệ lâu dài....gồm ba điều không cần thiết lắm:
1) Nuôi dưỡng trí huệ  không bỏ, không cầu
2) Không thân cận kẻ tà kiến (Ví dụ: kẻ lạy tượng phật quý giá, nổi tiếng__Người chánh kiến lạy, kính lễ công đức, ân đức Phật trong mỗi lạy)
3) Thân cận, cung kính bậc hiền triết  Để phân biệt thầy giảng rõ:
a) trí thức puggala người học cao, hiểu rộng nhưng không tu tập thiện đức
b) thiện tri thức manissa (mano) có tu tập thiện đức.
c) bậc hiền trí pandita
d) thánh nhân ariya.

4) Điều thứ tư cần thiết. Thường xuyên quán sát cao siêu/ thậm thâm nhờ vipassana quán VT, Khổ, V Ngã.

Thầy nhắc đến kinh chăn bò....đếm bò cho người....Tu tập phải tự lực đừng có chăn bò thuê cho người...Ai tu nấy chứng...Chứng đạo luôn luôn một mình...tinh tấn một mình...chứng đắc một mình...

Cửu nghiệp trí...9 thứ sinh trí huệ:
1) thuyết pháp cho người nghe
2) Dạy nghề vô tội (chỉ có nghề tu) Nghề nào cũng có nghiệp lành hoặc ác. Trong kinh có nói đến một pháp sư giảng sai; không theo Phật pháp mà theo ý kiến sai lầm cá nhân cao ngạo, chê pháp Phật dạy; bị đọa làm con rắn (cá) khổng lồ màu sắc rực rỡ nhưng lăn lộn sống trong vũng lầy...mình miệng phát ra mùi thúi.
3) tạo nghiệp vô tội
4) Kính trọng người dạy ta/ thuyết pháp...tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư. có lòng cầu pháp, không cống cao, ngạo mạn, bịt tai, che mắt của hạng người áp đảo kệ tui....mà phải bất sỉ/ hạ vấn...hạ mình học hỏi

maha bát nhã ba la mật đa....bát nhã (panna trí tuệ)...ba la mật đa (paramitta)

5) làm việc thiện nguyện sanh trí tuệ. (không danh, không lợi, không thế gian pháp)
6) Lo sọan dịch kinh pháp cao siêu (tất cả mọi người cùng nhau làm...tùy hỷ)
7) Ưa thích bố thí chánh pháp (chánh pháp, biết tà lập tức ngừng0
8) Thỉnh nguyện người nói pháp cho ta nghe, hạ mình xuống, không vì danh lợi mà cầu
9) Cầu tài/ nghề/ hành nghề cao siêu

Do chính mình đi đến đạo quả...trên đường tu học cần có bạn (ăn cơm có canh...tu hành có bạn), song chí có đơn độc cá nhân dặt đạo quả..

Trong bài kinh chuyển luân (bài pháp đầu tiên Phật giảng cho 5 anh em Kiều trần Như) nói đến khổ khổ (dukkha dukkha)
Về thân và tâm : Sanh lão bệnh tử (khổ phổ biến), ái biệt ly, oán tắng hội, cầu bất đắc (khổ cá biệt) …sầu, bi, khổ, bi, ai (khổ tâm)…Ngũ uẩn (khổ luân hồi)

4 năng nhiếp lực…đủ khả năng thuyết phục ta, người, chúng sanh.
Sarigahabala

1)    bố thí…(cho ra)…thí pháp
2)    Ái ngữ: Lời nói tốt gồm ái ngữ trong luân hồi khác với ái ngữ không luân hồi.
     Thuyết pháp có thể làm mất lòng người nghe nhưng đó là ái ngữ giải thoát. Khác với những lời làm hài lòng (giao tế nhân sự) không đem an lạc lâu dài cho người nghe mà đôi khi có phản ứng ngược lại khiến người nghe đắm nhiễm thích thú giả tạo đó mà càng ngày càng đắm chìm vào vòng ái luyến, ái dục nhân gian thấp hèn…
3)    Lợi hành:
4)    Tin, giới, bỏn xẻn, chưa có trí  tứ lợi hành là tín Tam bảo, giữ giới, Xả ly trừ bỏn xẻn, gieo giống trí huệ.
5)    Đồng sự: Chung vui, chia khổ,…Không nên nói chuyện khổ cho người khác nghe….cùng nhau tinh tấn, tiến hóa đến đạo quả Niết bàn.

Có năm quả báu:
1)    không lo sợ…tiền, tài
2)     kh...      ……..chuyện xấu
3)    …………pháp luật
4)     ………..chết
5)    ………sa vào 4 cõ khổ địa ngục ngạ quỷ suc1 sanh atula

Có bảy pháp trau giồi trí tuệ

1)    thường xuyên suy gẫm lời hay của đức Phật (VT K VN)
2)    Thân tâm luôn sạch sẽ
3)    Luôn luôn ngũ quyền cân bình
4)    Tránh xa người vô trí
5)    Thường quán sát pháp vi diệu cao siêu
6)    Luôn tầm cầu bậc trí tuệ
7)    Luôn hướng tâm về quả giải thoát…sửa chữa từng giây, từng phút, từng chút một gọi là giải thoát.

Luôn lấy trí tuệ làm đầu

Thật xa thật xa khoảng cách hai bờ đại dương
Thật xa thật xa khoảng cách thiện và bất thiện


Bốn trau giồi: VT, Khổ, V Ngã, N Bàn chỉ là một  …là trau giồi TRÍ TUỆ.

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Be sufficient.

Be sufficient
Nirvana: emancipation from ignorance and the extinction of all attachment.

Sufficient, adequate, enough. The central meaning shared by these adjectives is “being what is needed without being excess”: has sufficient income for comfortable retirement; bought an adequate supply of food; drained enough water to fill the tub.

People tie themselves with many loops and have assigned themselves higher classes and tie themselves more loops and live in snobby ways. 

In the modern world, no race, no class assigned to any person but he, himself set it up and attached to snobby requirements which made him suffered.

When people at whatever age they are, if they know how to look back their enjoyments, always find themselves wasting too much time, money and energy for the nonsense elegance, flauntiness.

Extinguish all attachments.


Even though you are a dentist, a doctor, an engineer, a rich, a king, etc… you choose to live a simple life, you are a wise man.

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Chú Đại Bi

Một thời khóa tụng kinh thường bắt đầu bằng bài chú đại bi.

Có ba cách giảng khác nhau. Chúng ta cùng suy xét.

1) Quán Thế Âm Bồ Tát mời chư thiên, long thần, hộ pháp...những người có trách nhiệm và có thần lực đến để ổn định đạo tràng.
2) Quán Thế Âm Bồ Tát hóa hiện chư long thần, hộ pháp...để ổn định đạo tràng.
3) Các thiện thần, ác thần,v.v... vì thực thi đúng như lời nguyện của họ mà đến ổn định đạo tràng; còn về phần hành giả trong đạo tràng nhờ đọc chú Đại Bi này mà sinh định tâm, có ý hướng mở rộng lòng từ bi thu nhiếp thân tâm về một chỗ, tập  trung tâm trí vào lời kinh. Không có định lực thì trí huệ không khai mở.

Mô Phật. Bài này các cao tăng đã giảng nhiều rồi...ai chưa nghe, chưa đọc thì cũng nên nghe, nên đọc...

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Nên đọc_Ngắn gọn_Trong sáng

“If you are having a difficulty, what you must do is face it. Go into your hut. Shut the doors and windows. Wrap yourself in all the robes you own. Sit there and don’t move and face it. Only then can you overcome it.”
Ðaị sư Ajahn Chah, có lối giảng dậy thật giản dị, chân thực đã nói chuyện với một nữ đệ tử già yếu đang sắp chết. Bằng một giọng trầm tĩnh sâu xa, đại sư nhắc lại cho bà nghe về lý vô thường, và dạy những phương tiện để đối phó với những đau khổ: “Thở một hơi dài và tập trung tư tưởng nơi câu niệm PhậtHãy tập làm điều này cho thành thói quen.” , dùng những câu nói có năng lực tốt lành diệu dụng để bảo vệ tâm trí khỏi những khởi niệm về trạng thái đau khổ của một người đang nằm trên giường bệnh.
Ðức Phật đã thường xuyên nhắc nhở các đệ tử rằng: "tất cả những gì theo duyên khởi cũng đều theo duyên diệt".
Hôm nay thầy không đem đến những gì về vật chất cho con, mà chỉ đem đến những lời dậy của Ðức Phật. Con phải hiểu rằng ngay Đức Phật với phước huệ vô biên cũng không thể tránh được cái chết. Khi Phật đến tuổi già ngài đã buông bỏ cái xác thân già yếu và những gánh nặng của nó. Bây giờ con cũng phải tập bằng lòng với những tháng năm con đã ở trong thân xác này. Con phải cảm thấy rằng như vậy là cũng đủ rồi.
Con có thể so sánh thân như những vật gia dụng đã dùng đến lâu năm-- những ly tách, đĩa bàn v.v... Khi con mới có chúng, trông chúng thật là sạch sẽ và bóng láng, nhưng bây giờ, sau một thời gian dài đã dùng lâu, chúng bắt đầu mờ xấu đi. Có cái đã vỡ rồi, có cái thì mất đi, và những cái còn lại cũng tàn tạ dần, chúng không giữ mãi được hình dạng cũ, và đó là bản chất của chúng. Thân của con cũng như vậy - nó thường xuyên thay đổi ngay từ ngày con chào đời, trải qua tuổi thơ ấu và thiếu niên, cho đến tuổi già hiện nay. Con phải chấp nhận điều đó. Phật đã nói rằng những duyên hợp, dù là duyên hợp trong tâm thân hay ở ngoài, đều là vô ngã, bản chất của nó là luôn luôn thay đổi. Khối thịt đang nằm đây suy hoại chính là sự thật. Phật dậy rằng bản chất của thân là như vậy, sanh ra , già yếu đi, mang bệnh rồi chết, không thể nào khác hơn được. Ðó là một sự thật lớn mà con đang gập phải đây. Hãy nhìn thân xác mình với trí tuệ và nhận thức được sự thật đó.
Ngay cả khi nhà con đang bị đe dọa bởi bão lụt hay lửa cháy , dù hiểm nguy ấy có đến cỡ nào, cũng chỉ cho nó ảnh hưởng đến cái nhà thôi. Nếu có bão lụt, đừng để nó ngập lụt tâm mình. Nếu có lửa cháy, đừng để cho lửa cháy tâm mình, mà chỉ cháy nhà thôi, chỉ những gì bên ngoài mình mới bị ngập lụt và cháy thôi. Hãy để tâm buông xả khỏi những ràng buộc. Thời điểm đã đến rồi.
Con đã sống một thời gian lâu dài. Mắt con đã thấy được nhiều hình sắc, tai con đã nghe bao nhiêu là âm thanh, con đã có bao nhiêu là kinh nghiệm trong đời. Và chúng chỉ là thế thôi - chỉ là những kinh nghiệm. Con đã ăn biết bao nhiêu của ngon vật lạ, và tất cả những vị ngon đó chỉ là vị ngon, thế thôi. Những vị dở cũng chỉ là những vị dở, thế thôi. Nếu mắt có thấy một bóng hình đẹp, thì đó cũng chỉ là một bóng hình đẹp, thế thôi. Một hình dạng xấu cũng chỉ là một hình dạng xấu. Tai có nghe những âm thanh hấp dẫn, du dương thì cũng chỉ là như thế, không có gì hơn. Một âm thanh khúc mắc, chói tai thì cũng chỉ là một âm thanh thế thôi.
Ðức Phật dậy rằng mọi chúng sinh dù là người hay là thú , dù giầu hay nghèo, già hay trẻ, không ai là có thể tồn tại lâu dài mãi mãi trong một tình trạng , mọi thứ đều sẽ phải thay đổi và xa rời đi. Ðó là một sự thật sống mà chúng ta chẳng thể nào sửa đổi được. Nhưng điều chúng ta có thể làm được là quán tưởng về tâm và thân này để thấy sự vô ngã của nó, để thấy rằng chúng không phải là "ta" hay "của ta". Chúng chỉ là những thực tại tạm thời. Cũng như cái nhà này, nó là chỉ của con trên danh nghĩa, con không thể đem nó theo đi đâu được. Cũng như những tài sản, những của cải này và gia đình thân quyến - tất cả cũng chỉ là của con trên danh nghĩa, họ không thực sự thuộc về con, họ thuộc về thiên nhiên. Chân lý này không phải chỉ áp dụng cho riêng con, tất cả mọi người đều phải chịu như vậy, kể cả Phật và những vị đệ tử đã giác ngộ của ngài. Nhưng họ khác biệt chúng ta ở một điểm, đó là họ nhìn mọi việc theo đúng sự thực của chúng, họ thấy rằng nó là như vậy, và không thể nào khác hơn được.
Như vậy chúng ta phải quán chiếu trên thân này, từ gót chân lên đến đỉnh đầu và rồi lại trở xuống chân . Hãy nhìn lại thân mình xem, ta thấy những gì? Có cái gì tự nó là thanh tịnh không? Cò thấy có chất gì trường tồn không? Thân xác này thường xuyên suy hoại dần và Phật dậy rằng nó không thuộc về chúng ta. Nhưng đó là cái lẽ tự nhiên, vì tất cả mọi hiện tượng do duyên hợp đều phải thay đổi. Ðiều làm ta đau khổ không phải là thân này, mà chính là sự suy nghĩ sai lầm. Khi ta nhìn điều phải một cách sai trái, thế nào cũng có sự lầm lạc.
Xem như nước trên giòng sông. Nước chẩy xuôi xuống từ nguồn, nó không bao giờ chẩy ngược, bản chất nó là như vậy. Nếu có một người nào đó đứng trên bờ sông nhìn giòng nước chẩy mà lại điên rồ muốn nó chẩy ngược lại, thì hắn sẽ phải chịu đau khổ. Có làm gì đi nữa, tâm hắn cũng phải khó chịu vì sự suy nghĩ sai lạc này. Hắn sẽ cảm thấy không vui vì quan niệm muốn nước chẩy ngược lại của hắn. Nếu có chánh kiến, hắn sẽ thấy là nước tất yếu sẽ phải chẩy xuôi từ nguồn và khi hắn không nhận thức và chấp nhận được điều đó, hắn sẽ còn phải chịu những bực bội và bất an.
Giòng nước chẩy xuôi từ nguồn cũng ví như thân xác. Thân xác con đã có thời trẻ trung, bây giờ nó già đi và đang tiến dần đến cái chết. Ðừng mơ ước điều gì khác hơn. Ðó không phải là điều chúng ta có khả năng sửa đổi được. Ðức Phật dậy chúng ta phải thấy rõ như vậy và xả bỏ đi những ràng buộc. Hãy an trú nơi tâm niệm buông xả này dù cho con có cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức. Thở một hơi dài và tập trung tư tưởng nơi câu niệm phậtHãy tập làm điều này cho thành thói quen. Càng mệt mỏi lại càng phải chuyên chú tập trung tư tưởng để có thể đương đầu với những cảm giác đau đớn dâng lên. Khi bắt đầu thấy mệt, hãy ngừng ngay những vọng tưởng, để tâm trí tập trung vào hơi thở. Hãy chuyên chú niệm Phật trong tâm. Xả bỏ đi những vấn đề bên ngoài. Ðừng vướng mắc vào những suy tư về con cái, bà con thân thuộc, đừng bám víu vào bất cứ một cái gì. Hãy buông xả, nhiếp tâm theo dõi vào hơi thở cho đến khi tâm càng lúc càng trở nên tinh tế hơn, những cảm thọ mờ dần và chỉ còn lại một trạng thái tỉnh thức và sáng suốt. Khi đó những cảm giác đau đớn dâng lên sẽ tự lắng xuống dần. Khi tiễn biệt một người thân, chúng ta đi ra nhìn theo cho đến khi khuất bóng rồi mới trở vào trong nhà. Chúng ta cũng theo dõi hơi thở như vậy, Nếu hơi thở thô phù, ta biết đó là thô phù, hơi thở vi tế, ta biết đó là vi tế. Cho đến lúc hơi thở càng ngày càng nhẹ đi, chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi trong khi giữ cho tâm mình được tỉnh táo . Dần dần tâm sẽ không nhận thức về hơi thở nữa mà ở trong một trạng thái tỉnh thức hoàn toàn. Cái đó gọi là "tri kiến Phật". Sự tỉnh thức và sáng suốt trong tâm ta ấy gọi là "Phật", chỉ cho tính giác ngộ, linh mẫn, trí huệ. Khi chúng ta đạt tới đó, ta sẽ thấy rằng tâm và Phật cũng là một.
Vậy con hãy buông xả, quên đi hết mọi sự để chỉ còn sự hiểu biết sáng suốt trong tâm. Ðừng bị mê hoặc nếu có những ảo giác hay âm thanh. Hãy xả bỏ chúng đi, đừng ôm ấp bất cứ điều gì. Ðừng lo lắng về quá khứ hay tương lai, hãy để tâm tĩnh lặng và con sẽ đạt được trạng thái của tính "không" trong đó không có tiến hay thoái, không có sự ngừng lại, không có gì để bám víu hay ràng buộc vào. Tại sao? Vì không còn có bản ngã, không còn cái "tôi" hay "của tôi". Tất cả đều đã tan biến đi rồi.
Thực hiện được Pháp, con đường đưa đến sự giải thoát khỏi vòng sanh tử, là một viêc chúng ta phải tự mình làm. Vậy hãy tiếp tục buông xả và tìm hiểu được lý Ðạo. Ðừng lo lắng gì về gia đình của con nữa. Bây giờ họ đang như thế, nhưng tương lai rồi họ cũng như con thôi. Không ai trên thế giới này là có thể trốn thoát được số phận đó. Ðức Phật đã dậy chúng ta là phải buông bỏ hết mọi sự giả hợp không thật trên thế gian này. Nếu con buông bỏ được, con sẽ thấy đươc chân lý.
Ngay cả khi con đang thấy mình suy nghĩ cũng không sao cả, miễn sao con biết suy nghĩ với trí tuệ, đừng có những ý tưởng si mê. Nếu nghĩ về con cái hãy nghĩ đến chúng trong sự hiểu biết, không phải trong sự mù quáng ngu si. Tâm con hướng về đâu, hãy nghĩ đến điều đó và hiểu rõ nó, biết rõ thực chất của nó như thế nào. Nếu con có trí tuệ hiểu biết về một điều gì con có thể buông bỏ một cách dễ dàng và không còn đau khổ. Tâm của con sẽ trong sáng, an lạc, và vững chắc vì không bị phân tán. Còn ngay bây giờ thì con phải nương về hơi thở để làm phương tiện trợ giúp cho con. Ðây là việc con phải làm, không ai khác làm thế được. Ðể người khác làm những việc của họ. Con có những việc và trách nhiệm của riêng con và con không cần ôm lấy những trách nhiệm của người khác. Buông bỏ đươc, tâm trí con sẽ được yên ổn. Trách nhiệm duy nhất mà con bây giờ là chuyên chú vào tâm mình và tìm cách làm cho nó được an bình. Hãy để những việc khác cho người khác lo. Sắc, thanh, hương, vị - để lại cho người khác lo. Nếu có bất cứ cái gì khởi lên, lo sợ hay đau đớn hay sự lo lắng về một điều gì đó, hãy nói với nó rằng: "Ðừng có làm rộn tôi. Tôi không còn can dự gì nữa." Hãy tự nhủ như vậy cho đến khi con thấy được Pháp.
Pháp có nghĩa là gì? Tất cả mọi sự đều có thể gọi là pháp. Không có cái gì mà không có pháp trong đó cả. Như vậy cái gì là "thế gian"? Thế gian chính là trạng thái tinh thần bị khích động. "Người này sẽ làm gì? Người kia sẽ làm gì? Họ sẽ xoay sở như thế nào đây?" Tất cả những điều đó là "thế gian". Ngay cả một khởi niệm lo sợ về cái chết hay sự đau đớn cũng là thế gian. Hãy buông bỏ thế gian đi! Thế gian chỉ là thế gian vậy thôi. Nếu để nó xâm chiếm vào trong ý thức, tâm trí con sẽ trở nên tối tăm và không còn nhận thấy được chính nó nữa. Vì vậy mỗi khi có khởi niệm, hãy nói rằng:"Ðây không phải là việc để tôi phải bận tâm. Nó là vô thường, không đem lại sự thỏa mãn và trống rỗng".
Nghĩ rằng mình muốn được sống lâu dài sẽ làm cho ta đau khổ. Nhưng nghĩ rằng mình muốn chết thật mau chóng, đó cũng là sự đau khổ. Những nhân duyên không thuộc về chúng ta, chúng đi theo những luật lệ tự nhiên của chúng. Ta không thể làm được gì với tình trạng thân thể của mình. Ta có thể làm đẹp nó một chút, làm cho nó sạch sẽ và trông hấp dẫn trong một thời gian, như những cô gái môi son má phấn và chải chuốt móng tay , nhưng khi tuổi già đến , tất cả mọi người đều ở trong một tình trạng như nhau. Ðó là điều ta phải chấp nhận với thân vô thường này, ta không thể làm gì khác được. Nhưng đối với tâm trí, ta có thể cải thiện và đưa nó đến chân mỹ được.
Ai cũng có thể xây được một căn nhà bằng gạch đá và gỗ, nhưng Ðức Phật dậy rằng ngôi nhà như vậy không phải là nhà đích thực của ta, nó chỉ là của ta trên danh nghĩa. Nó là căn nhà thế gian và nó sẽ đi theo con đường của thế gian. Ngôi nhà đích thực của ta là sự an bình trong tâm. Một ngôi nhà bằng vật liệu vật chất ở ngoài có thể đẹp đẽ đấy nhưng không đem lại sự an bình. Ta phải lo âu nhiều thứ về nó, hết viêc này đến việc kia phải nghĩ đến. Vì thế ta nói rằng đó không phải là mái nhà đích thực của ta, nó ở ngoài ta, sớm muộn gì ta cũng sẽ phải bỏ nó lại. Ðó không phải là một nơi ta có thể ở mãi được vì nó không thực sự thuộc về ta, nó là một phần của thế gian này. Thân của ta cũng như vậy, ta tưởng rằng nó là ta, là "tôi" và "của tôi", nhưng thực sự nó không phải như vậy , nó cũng chỉ là một ngôi nhà thế gian khác mà thôi. Thân của con đã trải qua diễn tiến tự nhiên của nó từ lúc mới sanh ra cho đến bây giờ, nay nó đã già và bệnh hoạn, con không thể ngăn cấm điều đó được, đó là cái lẽ tự nhiên phải như vậy. Khi con nhận thấy thân con người phải già đi và chết, con sẽ tìm được sức mạnh và nghị lực. Dù con có muốn thân này tiếp tục sống và kéo dài tuổi thọ đến đâu, nó cũng không làm như vậy được.
Ðức Phật nói:
Anicca vata sankhara
Uppadavayadhammino
Upajjjhitva nirujjhanti
Tesam vupasamo sukho.
Chữ sankhara (samskara) tiếng Phạn nói đến cái thân ngũ uẩn này. Thân ngũ uẩn là vô thường và bất định, vừa được hình thành xong chúng lại biến đi, vừa khởi lên chúng đã qua mất.
Xem như hơi thở, chúng vừa vào , lại phải ra ngay, đó là cái lẽ tự nhiên phải như vậy. Hít vào và thở ra là phải luân phiên với nhau, phải có sự thay đổi như vậy. Thân ngũ uẩn tồn tại qua sự thay đổi. Thử nghĩ xem, ta có thể thở ra mà không thở vào được không? Nếu như vậy ta có thấy tốt hơn gì không? Hay ta có thể nào chỉ có hít vào được không? Chúng ta muốn mọi vật đều thường tồn nhưng không thể nào như thế được. Một khi hơi thở đã vào trong, nó lại phải ra ngay, và khi nó ra rồi nó lại phải trở vào và đó là điều tự nhiên thôi, có phải không? Một khi đã sinh ra chúng ta sẽ phải già đi, phải mang bệnh tật và rồi chết đi, đó cũng là điều hoàn toàn tự nhiên bình thường. Ðó là bởi vì thân ngũ uẩn đã làm xong việc của nó, bởi vì hơi thở ra thở vào phải luân phiên như vậy, nên nhân loại mới còn tồn tại đến ngày nay.
Ngay khi chúng ta vừa sinh ra, chúng ta đã bắt đầu chết. Sự sinh và tử của chúng ta chỉ là một. Cũng giống như cái cây: khi có rễ, tức phải có cành. Khi có cành lá, tức phải có rễ. Không thể nào có cái này mà không có cái kia. Thật là khôi hài khi con người ta mỗi khi đối diện với cái chết là đau đớn khổ sở đến mất hồn và sợ hãi, buồn rầu, trong khi lại sung sướng vui mừng khi có người được sinh ra. Tôi nghĩ là nếu chúng ta muốn khóc, hãy khóc khi có người sinh ra. Vì thực sự ra sinh tức là tử, mà tử tức là sinh, rễ là cành, mà cành cũng là rễ. Nếu ta cần phải khóc, hãy khóc ngay cái rễ, khóc ở nơi sự sinh ra. Hãy nhìn kỹ xem: nếu không có sinh, làm sao có tử. Con có hiểu được điều này không?
Ðừng nghĩ ngợi gì nhiều. Chỉ biết là, "Mọi sự đều phải như vậy". Hiện tại không ai có thể giúp được con, gia đình con hay của cải của con không có thể làm cho con được. Chỉ có chính niệm, sự tỉnh thức mới có thể giúp con được lúc này. Vậy đừng có ngần ngại gì nữa. Hãy buông bỏ hết đi.
Dù cho con có không buông bỏ, mọi sự cũng bỏ con mà đi. Con không thấy sao, trên thân thể con những bộ phận khác nhau đang dần dần suy thoái đi . Tóc con ngày nào còn đen nhánh và dần, nay đã rụng đi. Nó đang bỏ con đi. Mắt con khi xưa sáng và mạnh mẽ, bây giờ mờ yếu đi . Khi những bộ phận đã kiệt lực rồi, chúng sẽ rời bỏ đi; đây không phải là nhà của chúng. Khi con còn là một đứa trẻ, răng con chắc và khỏe; giờ đây chúng lung lay; có thể con còn có răng giả nữa. Mắt, tai, mũi, lưỡi - tất cả mọi thứ đều sẵn sàng ra đi bởi vì đây không phải là nhà của chúng. Con không thể xem thân ngũ uẩn này như nhà của con mãi mãi được, con chỉ có thể ở trong đó một thời gian ngắn và rồi lại ra đi. Cũng giống như một người ở thuê đang cố canh giữ ngôi nhà bé nhỏ của mình với con mắt đang mờ yếu dần. Răng hắn không còn tốt nữa, tai hắn cũng lãng đi, thân hắn không còn mạnh khỏe, và mọi thứ đang xa rời đi dần.
Vậy con không cần phải lo lắng gì hết bởi vì đây không phải là nhà thật của con, đây chỉ là chỗ trú ẩn tạm thời. Tất cả những gì đang hiện hữu đây rồi sẽ không còn nữa. Nhìn thân thể của con xem. Có cái gì là còn được hình dạng xa xưa của nó không? Da con có mịn như ngày nào, tóc con có xanh như thời ấy không? Không có gì còn nguyên như cũ cả. Nhưng bản chất của mọi sự là phải như vậy. Khi đã đến lúc chung cuộc, những duyên hợp phải tan rã đi. Ta không thể nào tin cậy vào thế giới này được - đó chỉ là một vòng xoay vô tận của những xao động và phiền não, của lạc thú và niềm đau. An lạc không có ở nơi đây.
Khi chúng ta không có ngôi nhà đích thực , chúng ta là những lữ khách lang thang không mục đích, nay đây mai đó, dừng chân một nơi được ít lâu rồi lại ra đi. Khi ta còn chưa trở về nhà thực sự của mình , chúng ta sẽ còn cảm thấy bất an dù ta có đang làm gì chăng nữa, cũng như một người rời bỏ quê hương làng xóm để tha phương cầu thực. Chỉ khi nào hắn ta trở về lại nhà rồi mới có thể thảnh thơi và yên tâm được.
Trên thế giới này không đâu là có sự an bình thực sự. Người nghèo không được yên ổn, kẻ giầu sang cũng vậy. Người lớn không thấy an lạc, trẻ con cũng không an tâm, người ít học không thấy sung sướng, người học nhiều cũng vậy. Không có sự an lạc ở đâu cả. Và đó là bản chất của thế giới này.
Người không có tiền của đau khổ, nhưng người nhiều tiền cũng vậy. Trẻ con, người lớn, người già, tất cả đều đau khổ. Cái khổ của tuổi già, cái khổ của tuổi trẻ, cái khổ của sự giầu sang, và cái khổ của sự nghèo khó - nơi đâu cũng chỉ có sự đau khổ.
Cái thân của con đang nằm đây đau yếu và cái tâm đang biết đến sự đau yếu đó của con đều gọi là pháp (dharma). Những gì không hình tướng như tư tưởng, cảm thọ, được gọi là namadharma. Cái thân đang đau yếu bệnh hoạn được gọi là rupadharma. Cái vật chất là pháp và cái không vật chất cũng là pháp. Như vậy chúng ta sống với pháp, sống trong pháp, và chính chúng ta là pháp. Thật sự ra không có một bản thể nào ở đâu cả, mà chỉ có những pháp liên tục khởi lên rồi diệt đi, vì bản chất chúng là như vậy. Trong mỗi giây mỗi phút chúng ta đều đang trải qua sự sanh và tử của mình. Mọi sự đều phải là như vậy.
Lưu Ly
Dịch từ "Introduction to The Buddha and his Teachings"