Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020

Cảm nhận hơi thở.

Vừa mới lọt lòng mẹ, hài nhi lập tức biết hít vào, thở ra. Hơi thở vào ra xác minh sự sống chết của con người; có lẽ của mọi sinh vật. Hơi thở vào, hơi thở ra rất tự nhiên, không tâm ý nào can thiệp.

Đức Phật cũng chỉ dạy hít thở bình thường, tự nhiên; có điều Ngài cứ nhắc tới, nhắc lui câu: "Hít vào sâu  hay biết, thở ra dài hay biết; hít vào cạn hay biết, thở ra ngắn hay biết"  
Đâu ai thấy được không khí vào ra; nhưng mọi người đều có thể cảm nhận tức là hay biết được luồng không khí đang trôi chảy vào ra. Biết  hoặc hay biết; hay biết chứ không thấy biết.

Phật cũng đề cập đến hít vào rồi nín thở rồi thở ra; hơi thở qua tai, qua mắt. Những cách hít thở này không đưa đến giải thoát rốt ráo; rồi Ngài nhớ thành quả lúc còn bé theo vua cha ra đồng làm lễ cho nhà nông, Ngài ngồi dưới cây hồng táo, hít thở tự nhiên của trẻ thơ. Ngài áp dung cách hít thở tự nhiên này khi ngồi dưới cội cây Bồ Đề. Ngài thành Chánh Đẳng Chánh Giác khi HÍT THỞ TỰ NHIÊN.

Chúng ta đang sống trong thế gian, quanh ta vô lượng vô biên thế gian pháp. Thế gian pháp là những thứ tiếp xúc, xúc chạm, xâm nhập vào chúng ta qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Thế gian pháp nhiều không nào kể xiết, không thể nào tính đếm được; tựu trung chúng là sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Có hai cách sống: nhập vào, hưởng thụ thế gian pháp hay là thoát ly thế gian pháp.

Những người chọn con đường thoát khổ, lìa tham, sân, si thì hay nghe câu: "Phật pháp bất ly thế gian pháp." Phật pháp chỉ là cách thức thu nhận, tiếp xúc, thọ nhận, CẢM THỌ, sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Dù cho vị tu sĩ nào có vào rừng sâu, ngồi dưới gốc cây, ngồi trong ngôi nhà hoang phế; vị đó vẫn thường xuyên tiếp xúc với sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; chỉ có thể nói là giảm bớt, không thể nói là thoát ly thế gian pháp.

Nói đến cảm thọ ta lại nhớ đến những lời giảng dạy: thọ lạc, thọ khổ, thọ trung tính. Vì có ba cái loại cảm thọ này mà quả tham, sân, si đơm hoa, kết trái. Chúng ta không thể buông xả tham, sân, si được vì chúng là quả đã kết thành.Ba kết tụ tham, sân, si này chỉ tiêu hao dần do ta buông bỏ các nhân duyên CẢM THỌ vừa chớm hiện ra, chớm nhận diện, chớm thấy biết, chớm hay biết. Khi những cảm thọ phấn khởi, vui mừng, đón nhận thì ý muốn ôm vào, chiếm đoạt sinh ra đó là THAM THAM THAM. Khi những cảm thọ  không hài lòng chối bỏ, phản bác, từ chối thì ý muốn xô đẩy, hất bỏ, loại trừ đó là SÂN SÂN SÂN. Khi những cảm thọ mơ hồ, không hiểu, nghi ngờ khiến không biết chọn lựa, mất sáng suốt đó là SI SI SI. Chúng ta chỉ buông bỏ, xả ly những cảm thọ ôm vào, xô đẩy ra, mù mờ mà thôi. Đó là những nguyên nhân chớm xẩy ra, vừa chợt hiện ra.  Buông xả nguyên nhân hay nhân duyên khởi sự như thế này gọi là: Thấy biết cảm thọ từ trong trứng nước, cảm thọ tan biến. Hòa thượng Thích Nhất Hạnh hay giảng, "Buồn ơi! chào mi hay Hello! ông bạn nóng giận" Thấy biết chúng, chúng liền tan biến. Có lẽ HT có kinh nghiệm này.

Suy xét thật rốt ráo ta nhận ra là phải tập thấy biết cảm thọ. Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp vào vào, ra ra qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý không thể nào nhận biết, thấy biết...nếu không chú tâm luyện tập. Khi chúng vừa lọt vào giác quan, tâm ý lập tức bị khơi động, sáng chế, thêu dệt. Ôi thôi đủ điều! Rồi kéo theo vô số đau thương, phiền não, vui buồn. Nói rất gọn, trong các thế gian pháp chỉ có hơi thở là thế gian pháp VÔ TƯ NHẤT. Hơi thở là thế gian pháp trung tính nhất. Nó thân thiết với con người nhất. Để tập thấy biết các thế gian pháp vào ra thế nào, ta luyện tập với cái dễ nhất: "thế gian pháp: HƠI THỞ". Có lẽ từ mấy ngàn năm trước mấy ông già ngồi lim dim đã có chọn lựa này rồi, chúng ta chỉ bắt chước theo và...

Tập tành, tập tành từ bước đầu tiên.

Tại sao phải chọn hơi thở để tu tâm. Tu tập phải liên tục và kiên trì suốt đời. Chỉ có hơi thở là một nhu cầu cần thiết là pháp thế gian gắn liền với cuộc sống từ lúc sinh cho đến lìa đời. Mọi pháp thế gian khác vào ra mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý đều bị sinh diệt và không xuất hiện liên tục, không lặp lại giống như nhau và hay khêu lên tâm ôm vào, đẩy ra, hoài nghi. Chỉ có hơi thở hiện hữu mọi lúc, mọi nơi, còn tu tập thì tập thấy biết bây giờ tại đây. Lúc tâm ý lêu lổng, rong chơi thì phải quay về; vừa muốn quay về thì hơi thở có mặt tại chỗ; thế là cứ tiếp tục hay biết, cảm nhận; không phải chờ đợi, tìm kiếm. 

Thôi, không dài dòng nữa, viết tới đây là đủ rồi; phần còn lại đều ở trong óc người đọc rồi.

Mô Phật.

Bây giờ mình nghe 
https://www.youtube.com/watch?v=TopdRyccnlQ

HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Hôm trước, tôi có chia sẻ một phương cách để đối trị vọng tưởng, tâm chạy đi lang thang chỗ này chỗ kia bằng cách tự nhắc nhở dựa theo câu chuyện về ba câu hỏi của nhà vua:
1) Thời gian thuận lợi nhất là NGAY BÂY GIỜ, không phải là lúc nào khác.
2) Người quan trọng nhất là chính THÂN TÂM NÀY, không phải quan tâm về bất cứ người nào khác.
3) Công việc quan trọng nhất là THEO DÕI HƠI THỞ VÀ CÁC CẢM THỌ NƠI THÂN, không phải là lúc lo lắng, suy tính về bất cứ chuyện gì khác.
Hôm nay tôi xin chia sẻ một phương pháp khác, dựa theo cuốn sách “Satipatthana Meditation – A Practice Guide” (Thiền lập niệm - Hướng dẫn thực hành) của Bhikkhu Anālayo. Hãy xem mạng sống của mình chỉ bằng một hơi thở. Thở vào, không thở ra là chết. Thở ra mà không thở vào là chết. Chỉ đơn giản có thế. Trong Chương 38 của kinh “Bốn mươi hai chương” thuộc Hán tạng, Đức Phật cũng dạy tương tự. Mạng sống chỉ kéo dài bằng một hơi thở. Sư Anālayo kể nhiều trường hợp Sư được thỉnh đến thăm viếng và trợ duyên cho những người sắp chết. Sư quan sát thấy những người ấy hít vào một hơi cuối cùng rồi ngưng bặt, qua đời.
Vì thế, trong cuốn sách trên, Sư đề nghị chúng ta thực tập niệm hơi thở bằng cách xem mỗi hơi thở như là hơi thở cuối cùng trước khi chết. Sau một hơi thở, nếu mình chưa chết thì xem như mình vừa bước đi thêm một bước tiến dần đến cửa tử. Như thế, chúng ta mới trân quý từng hơi thở, từng giây phút trong hiện tại.
Dựa vào lời khuyên đó, tôi thực hành niệm hơi thở như sau:
1) Khi hít vào, niệm theo luồng hơi thở vào: “Chết, chết, chết, chết”, giúp cho mình đem tâm về hiện tại, không lang thang đi nơi khác.
2) Khi thở ra, niệm chỉ một âm dài theo luồng hơi ra: “B…u…ô…n…g”, giúp cho mình buông xả mọi chuyện lăng xăng khác.
Cứ như thế mà nhịp nhàng theo dõi từng hơi thở vào ra.
“Chết, chết, chết, chết” (thở vào), rồi “B…u…ô…n…g” (thở ra).
“Chết, chết, chết, chết” (thở vào), rồi “B…u…ô…n…g” (thở ra).
“Chết, chết, chết, chết” (thở vào), rồi “B…u…ô…n…g” (thở ra).
Theo kinh nghiệm riêng, tôi thấy phương cách nầy rất hiệu quả, giúp tâm tôi an định, nhẹ nhàng, buông bỏ các chuyện lo âu tính toán, không còn quan tâm đến bất cứ chuyện gì khác. Khi tâm tương đối an định rồi, có thể bỏ lối niệm đó, chỉ còn đơn thuần theo dõi, quan sát và ghi nhận hơi thở.
*


Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

Linh tinh

Bluffy, cuspidor, inexorable owl eyes.
Một người suốt ngày đêm nung nấu moi tìm âm mưu hãm hại người khác. Bà ta vạch ra trong óc mình những kế hoạch hại đối phương.Đối phương của bà ấy vô tư, thanh thản sống an vui. Bà ta lại còn mường tượng ra những kế hoạch mà đối phương có lẽ sẽ thực thi. Bà ta nói với thuộc hạ mình là đối phương của bà ta rất là mưu mô, xảo quyệt...và yêu cầu, sai khiến thuộc hạ phải theo dõi thận trọng...

Khổ khổ.
Đại khái là chỉ vì ôm ấp, rên siết, tô điểm, kêu ca, thổi phồng...mới đem reo rắc cái khổ lang thang khắp mọi nơi. Bản chất cái khổ sinh ra và biến hoại dần một cách tư nhiên và chóng vánh trong quy luật vô thường...năng lương loại nào cũng tan rã, mỏng ra, hòa tan, biến mất.
Khổ, đau cũng là một tích tụ năng lượng, nó sẽ loãng ra và tan biến. Mấy nhà văn, thi sĩ, nhạc sĩ...sáng tác, chế tác, nhồi nhét chữ nghĩa reo rắc khổ đau và kéo dài cái khổ đau qua nhiều thế hệ...ca sĩ tăng cường qua giọng ca...Những chuỗi tạo tác nghiệp xấu ác mà họ nào hay biết...họ sung sướng, say sưa mà chẳng biết mình đang trưởng dưỡng tính vô minh của mình.

Từ nay phải sống thiện lương nghe. Câu nói duy nhất của cô gái nhỏ nhẹ khuyên đám du côn sau khi bị cô ta hạ gục.


Quán thân bất tịnh, quan thọ thì khổ, quán tâm vô thường, quán pháp vô ngã...Tâm vô thường trong tứ niêm xứ...người đời thường nói con người phải thay đổi thôi mà...trước khác, sau khác, trẻ khác già khác...luôn thay đổi...

Quy y Tam Bảo - Đoạn diệt Nghi - Tín tâm kiên cố - Nhập dòng giải thoát.
Không có bước đầu thì không có các bước tiếp theo.

Tôi không can dự vào tham vong của bất cứ ai, cũng không trở thành tay sai của bất cứ ai một cách cuồng si.                                    Một thằng khùng khùng, điên điên, không a dua phe phái, trong phim bộ, phèn phẹt ra một câu nhảm nhí  thế này, rồi nó bỏ hết, về xứ khỉ ho, cò gáy, cơm rau, cơm muối qua ngày, chăm sóc lũ trẻ mồ côi...Thấy ngồ ngộ...Đời lắm chuyện ngộ nghĩnh…Chọn nhân ái thường bị người đời xem thường: "đồ ngây thơ."
hoarding, stockpiling. Chances of highest revenues or incomes. Clear all competitions. Dân Mỹ góp vào quỹ (WHO) với lòng bác ái, giúp cho dân nghèo khó, kém văn minh trên thế giới, họ không bần tiện đòi hỏi dùng tiền này cho dân Mỹ đâu. Lòng trắc ẩn của toàn dân Mỹ, ông quăng nó đi dâu TT Trump. Rất nhiều danh nhân Mỹ lên tiếng khuyên can. Bác ái và bần tiện toàn dân biết cân nhắc...Vì an toàn và thịnh vượng chung của thế giới, Liên hiệp quốc UN và WHO là thành phần nhỏ của UN được thành lập. Rút tiền, ngưng trợ giúp là việc làm phá vỡ quy luật của tiền nhân; trong đại dịch này tổng thống nên trưng cầu ý kiến dân qua thương, hạ viên mà gia tăng trợ giúp mới thích hợp. Còn việc chủ tich WHO; nếu có đầy đủ nhân chứng, vật chứng thì UN hoặc WHO sẽ khai trừ, truất phế theo luật định...Chỉ là việc cỏn con, cá nhân... All Trump's cults had the same allegations. They are not repeating the number only but blew them up for propaganda. Preventive better than cure is elementary knowledge...Preventive applicability on which side of the libra balance...Wisdom Americans are witnessing.
I keep seeing the creation of what is so called the worst scenario for a businessman. Pushing the herds to slaughters...under slogan: "liberation". the cults are untying the extreme in others cults...The opposite effects unveiled then they are together pulling their idol down. TT Trump mỗi ngày đều moi móc nói xấu người khác, tự mình gây thù hận mọi nơi, càng ngày càng điên cuồng không tôn trọng lập pháp và tư pháp. Ông ta là một thương gia. tích trữ và đầu cơ để đầy túi tham. Ông ta có bao nhiêu cơ sở kinh tế tại TQ làm sao dám bỏ lợi nhuận...Ngoài miêng đánh võ mồm...thế này thế kia nhưng gia đình của ông ta có rất nhiều cơ sở thương mại với TQ. Chỉ đuổi hoặc giải tán cơ sở thương mại nào không trong tay gia đình ông mà thôi. Hãy xét sơ qua DPA, do nhiều người thúc dục, khuyên can, ông ta mới ký và tuyên bố chỉ dùng cho..."the worst scenario"...dụng tâm đầu cơ quá tàn nhẫn. Vào khoảng tháng 2, dân Mỹ chưa bị chết nhiều...the worst scenario là ở  TQ...Cha con ông ta...chở hàng từ Mỹ qua TQ bán với giá cắt cổ...ventilator tữ 4K nhảy vọt lên từ 18 đến 50K....Thế rồi khi NYC nhiều người chết...the worst scenario đến...22 chuyến bay chở hàng từ hãng xưưởng của con rể ông ở TQ về NYC và CA...Hiên nay ông ta đang hối thúc, cho cái đám 3K cầm súng nghênh ngang biểu tình (liberation)…Nơi nào chưa có the worst case...He creates it to sell PPE...Chết sống mặc bay, tiền thầy bỏ túi…Trong mấy tháng qua ai cuũng thấy điều này là bất cứ ai đụng chạm đến ông ta, ông ta liền sa thải….Nước Mỹ có 15 departments, ông không dung mà chỉ dùng Jared Kushner và Ivanka. Không muốn tiền bạc lọt khỏi gia đình ông...Hơn nữa theo định luật đầu cơ là ít vốn, nhiều lời...Cơ xưởng của con rể ông có head quarter ở TQ...sản xuất...giá thành rẻ...bán nơi mà  ông ta chờ đến cơ hội the worst case...bán giá nào chúng cũng phải mua...Vừa ký xong DPA ông to tiếng ra lịnh cho GM chế tạo ventilators...nhưng never place an order...Jared Kushner sold his products. I saw few years ago, the fluffy with fierce rod in his hand, pushing the herd of oxen to the slaughter... làm sao C có con số 150,000. Coi chừng khẩu nghiệp. C không làm việc với WHO. C có thể nói không cần lật tài lieu xem: Có bao nhiêu quốc gia mà WHO phải trợ giúp...ngay tức khác không. Hai cơ quan UN và WHO thành lập ra khi nào? Tôn chỉ cao quý của họ là dạo dức và nhân đạo. Những người có chức vị chủ tịch được toàn thế giới xét và đề cử với uy tín đạo dức của họ. Các quốc gia trợ cấp không hề mong đáp trả cho quốc gia của họ. Nếu một người dân trong quốc gia trợ cấp này có tư tưởng nhỏ, là yêu cầu WHO trả ơn thì người đó đang làm nhục quốc gia mình. Họ giúp hàng năm là dể cứu giúp cho các dân tộc nghèo và thiếu khả năng. Không ai ep buộc, họ tự nguyện giúp hang năm như vậy...Khi một sự cố bất bình thường như Covid-19...vì lòng trắc ẩn họ nên gia tang giúp đỡ...Trong nạn Covid-19, WHO không gởi trợ cấp cho các nước tân tiến, văn minh là chuyện hiển nhiên...Họ phải làm cho thế giới trong ưu tiên nào đó mà WHO phải theo đúng quy định của cơ quan...Tôi không làm việc trong cơ quan này, không biết quy chế phải thưc hiên… Khi ta lùi lại, quang cảnh trước mặt ta to rộng hơn. Việc làm đơn giản và kết quả hiện tiền này ta làm rất nhiều trong đời mà vẫn không thấy nghĩa thâm sâu. Rồi ông bà cũng thường khuyên lùi một bước trời cao đất rộng. Chắc là họ cũng nói theo quan sát thường ngày. -Có cưới đâu mà đòi ly dị. Tăng bảo trong Tam bảo chính là Pháp bảo được thể hiện qua con người. Người không có Pháp bảo thì sao gọi là Tăng Bảo. Đối tượng mà ông bất mãn vốn không có trong Tam Bảo.
Nhưng câu chuyện đó không phải hư cấu đâu, nó có thật và xảy ra từng ngày trên hành tinh này khi từng bữa trong thiên hạ vẫn có biết bao người phải trả một cái giá thiệt đắt cho những thứ hàng hoá không đáng để họ chạm tay. Đó là những sản phẩm chính trị, tôn giáo, xã hội…được tạo ra từ những động lực như gian trá, ích kỷ, dốt nát, vô cảm, tắc trách mà cái nào cũng độc hết, cái nào cũng để lại những tác hại là hút cạn sinh lực hay khiến người ta hoang phí kiếp nhân sinh một cách oan uổng tức tưởi.

Who is the worse killer: the man who pulls the machine gun trigger or the man who sets up crowds for his own benefits, in this pandemic time.


Corona virus do con người lan truyền và vì phương tiện giao thông tân tiến khiến cho virus tỏa rộng khắp thế giới. Con người trong thế giới rộn ràng hiện nay quen sống với tập tính lăng xăng, quen bị lôi cuốn bởi sắc thanh hương vị xúc pháp. Không nhúc nhích, qua lại họ liền thấy bức rức, khó chịu; họ rất dễ chống đối với phong tỏa và giãn cách. Vicines đã có và tương đối có hiệu quả; nhưng cho đến chừng nào 75/100 dân trên toàn thế giới được chích ngừa hoặc có loại thuốc nào đó có khả năng điều trị 75/100 dân trên trái đất...thì lúc đó mới thực sự là tạm ổn. Tạm ổn có nghĩa là virus vẫn tồn tại với con người và con người trên thế giới phải tập sống chung với Corona virus mà thôi. Hiện tượng, thống kê cho thấy hiện nay nơi nào có người xao lãng phòng ngừa nơi đó số người nhiễm bệnh, số người chết gia tăng.

Đàn bà, con gái thích dùng phấn son để làm cho mình được nhìn, được khen là trẻ hơn. Hễ thấy ai làm dáng, làm đẹp là họ liền giả dối khen nhau rối rít. Nhưng mà lạ thay, khi xem phim bộ, ta lại thấy mấy cô minh tinh trẻ phải đóng vai già thì mấy cô ấy phải dùng son phấn nhiều lên một tí, đậm hơn một tí. Té ra son phấn làm già người còn trẻ. Một sự thật mà ta có thể thấy rõ nét trên đời là mấy bà già còn làn da tươi mát đều nhờ cả đời không dùng phấn son. Những người đàn bà dùng phấn son lâu ngày da mặt xám mốc đến mức họ chẳng dám nhìn mặt mình; nên sáng nào họ cũng vội vã nhồi phấn, thoa son và hài lòng với cái mặt giả tạo; tâm tính giả dối cứ vô tư trưởng thành.




Giới: Ngữ, nghiệp, Mạng
Định: Tinh tấn, Niệm, Định
Huệ: Kiến, Tư duy

Bát chánh đạo: CHÁNH
Ngữ, nghiệp, mạng, tinh tấn,niệm, định, kiến, tư duy.

Tám cửa ngõ:
Hai mắt, hai tai, mũi, lưỡi, thân, ý

Sáu trần:
Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp.

Sáng nay nghe thiền sư Ajahn Chah nói chuyện thấy vui vui nên ghi lại vài chữ.

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Bất đấc dĩ

Dưới đây chỉ là những nhận xét cá nhân, mang tính tổng quát, bỏ lửng nửa chừng.

Thực chất các Tổ sư vì lòng từ bi thương yêu đại đa số, thương yêu chúng sanh còn sống trong mê muội mà bất đắc dĩ, uyển chuyển tạo ra đại chúng bộ, tạo ra đại thừa...Nhiệm vụ của tăng chúng hiện nay có trách nhiệm giải thích rõ cái tâm từ bi, cái việc làm bất đắc dĩ này...không phải là những loại giảng dạy mang tính biện hộ, những lời lẽ phản bác hoặc khoe khoang…

Đại chúng bộ hay Đại thừa phát xuất từ những tấm lòng muốn dìu dắt đại đa số người đời. Người đời thì ai mà không bị nhiễm độc tham sân si, ai mà không hoảng sợ trước những thiên tai, họa hoạn...cái sức mạnh vô cùng của vũ trụ. Sống trong tâm trạng lo sợ, họ ao ước, cầu mong, xin xỏ linh thiêng, phép màu từ những thần linh. Tất cả thần linh, thần thánh đều là sản phẩm do con người tạo ra, rồi họ thờ phụng để cầu xin. Phật dạy tự độ, xa lánh mọi mê tín mang tính linh thiêng, thần thánh.

Không biết vì vô tình hay cố ý mà có sự hiểu biết lệch lạc với mấy chữ: " Phật pháp bất ly thế gian pháp". Thế gian pháp là: "sắc thanh hương vị xúc pháp", hiểu biết méo mó lại cho thế gian pháp là sống chung với con người trong thế gian, do đó mà phát sinh tư tưởng đưa đại đa số con người về với Phật giáo.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một xã hội mà chùa miễu, kinh sách, giảng sư trong hệ thống đại thừa nên lanh quanh lạc vào rừng Phật pháp lệch lạc; hao tổn gần suốt cuộc đời. 


HT Thích Minh Châu viết:
Ðạo Phật là Ðạo đến để mà thấy chớ không phải Ðạo đến để nhờ người thấy hộ, Ðạo của người có mắt (cakkhumato), không phải Ðạo của người nhắm mắt; Ðạo của người thấy, của người biết (passato jānato), không phải là Ðạo của người không thấy, không biết (apassato ajānato). Nên chỉ có người đọc mới có thể tự mình thấy, tự mình hiểu và tự mình chứng nghiệm..."


Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Israel. Do thái

Hôm qua nghe bài tóm tắt lịch sử của dân tộc Do thái. Bài nói tương đối mang tính khách quan. Cảm nhận tổng quát dân tộc này vì tôn giáo của mình mà bị các tôn giáo khác tàn sát. Hai tôn giáo khát máu là Thiên chúa giáo và Hồi giáo. Trong thời đại hiên nay, hai thế lực xúi dục để bán vũ khí và thử vũ khí. Dân Do thái vẫn bon chen, chui nhủi mà tồn tại xuyên qua mọi khó khan, đau khổ...

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

trường bộ kinh 002 Sa môn quả

100. - Ðại vương, thật là một trọng tội. Vì ngu si, vì vô minh, vì bất thiện, Ðại vương đã hại mạng phụ vương, một vị vua chơn chánh, để đoạt vương quyền. Vì Ðại vương đã thấy tội ấy là một tội, đã thú tội đúng với Chánh pháp, Ta nhận tội ấy cho Ðại vương. Ðó là một sự tiến bộ, này Ðại vương, trong luật pháp của bậc Thánh, những ai thấy tội là tội, thú tội đúng với Chánh pháp, và ngăn chận ở tương lai.

"Yes, great king, a transgression overcame you in that you were so foolish, so muddle-headed, and so unskilled as to kill your father -- a righteous man, a righteous king -- for the sake of sovereign rulership. But because you see your transgression as such and make amends in accordance with the Dhamma, we accept your confession. For it is a cause of growth in the Dhamma and discipline of the noble ones when, seeing a transgression as such, one makes amends in accordance with the Dhamma and exercises restraint in the future."


Trường bộ kinh 15

hay quá! Phải đọc nhiều lần...cần đọc đến thuộc lòng...

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

trung bộ kinh 152...Các căn tu tâp

-- Nhưng này Uttara, Bà-la-môn Pasariya thuyết về căn tu tập cho các đệ tử như thế nào?
-- Ở đây, thưa Tôn giả Gotama, không nên thấy sắc với mắt, không nên nghe tiếng với tai. Như vậy, thưa Tôn giả Gotama, Bà-la-môn Pasariya thuyết căn tu tập cho các đệ tử.
-- Nếu là như vậy, này Uttara, theo như lời nói của Bà-la-môn Pasariya, người mù sẽ là người có căn tu tập, người điếc sẽ là người có căn tu tập. Này Uttara, người mù không thấy sắc với mắt, người điếc không nghe tiếng với tai.
Khi được nói vậy, thanh niên Bà-la-môn Uttara đệ tử của Pasariya ngồi im lặng, hổ thẹn, thụt vai, mặt cúi gầm xuống, trầm ngâm, không nói năng gì.
Rồi Thế Tôn, sau khi biết được Uttara, đệ tử của Pasariya im lặng, hổ thẹn, thụt vai, mặt cúi gầm xuống, trầm ngâm, không nói năng gì, liền gọi Tôn giả Ananda và nói:
-- Này Ananda, Bà-la-môn Pasariya thuyết cho các đệ tử căn tu tập một cách khác; nhưng trong giới luật các bậc Thánh, vô thượng căn tu tập khác như vậy.
-- Bạch Thế Tôn, nay đã đến thời ! Bạch Thiện Thệ, nay đã đến thời để Thế Tôn thuyết vô thượng căn tu tập trong giới luật bậc Thánh. Sau khi nghe Thế Tôn, các vị Tỷ-kheo sẽ thọ trì.
-- Vậy này Ananda, hãy nghe và suy nghiệm kỹ, Ta sẽ giảng.
-- Thưa vâng, bạch Thế Tôn.
Tôn giả Ananda vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
-- Này Ananda, thế nào là vô thượng căn tu tập trong giới luật bậc Thánh? Ở đây, này Ananda, vị Tỷ-kheo, mắt thấy sắc, khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vị ấy tuệ tri như sau: "Khả ý này khởi lên nơi ta, bất khả ý này khởi lên nơi ta, khả ý và bất khả ý này khởi lên nơi ta. Cái này khởi lên, vì là hữu vi nên thô. Nhưng cái này là an tịnh, cái này là thù diệu, tức là xả". Cho nên, dầu cho cái gì khởi lên là khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, tất cả đều đoạn diệt (trong vị ấy), và xả tồn tại. Này Ananda, như một người có mắt, sau khi mở mắt, lại nhắm mắt lại, hay sau khi nhắm mắt, lại mở mắt ra; cũng vậy, như vậy là tốc độ, như vậy là sự mau chóng, như vậy là sự dễ dàng đối với cái gì đã khởi lên, khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, (tất cả) đều đoạn diệt (trong vị ấy), và xả tồn tại. Trong giới luật bậc Thánh, này Ananda, như vậy gọi là vô thượng căn tu tập đối với các sắc do mắt nhận thức.
Lại nữa, này Ananda, Tỷ-kheo tai nghe tiếng khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vị ấy tuệ tri như sau: "Khả ý này khởi lên nơi ta, bất khả ý này khởi lên nơi ta, khả ý và bất khả ý này khởi lên nơi ta. Cái này khởi lên, vì là hữu vi nên thô. Nhưng cái này là an tịnh, cái này là thù diệu, tức là xả". Cho nên dầu cho cái gì khởi lên là khả ý, bất khả ý, hay khả ý và bất khả ý, tất cả đều đoạn diệt (trong vị ấy), và xả tồn tại. Này Ananda, như một người lực sĩ có thể búng tay một cách dễ dàng; cũng vậy, như vậy là tốc độ, như vậy là sự mau chóng, như vậy là sự dễ dàng đối với cái gì đã khởi lên, khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, (tất cả) đều đoạn diệt (trong vị ấy) và xả tồn tại. Trong giới luật bậc Thánh, này Ananda, như vậy gọi là vô thượng căn tu tập đối với các tiếng do tai nhận thức.
Lại nữa, này Ananda, Tỷ-kheo do mũi ngửi hương khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vị ấy tuệ tri như sau: "Khả ý này khởi lên nơi ta, bất khả ý này khởi lên nơi ta, khả ý và bất khả này khởi lên nơi ta. Cái này khởi lên, vì là hữu vi nên thô. Nhưng cái này là an tịnh, cái này là thù diệu, tức là xả". Cho nên dầu cho cái gì khởi lên là khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, tất cả đều đoạn diệt (trong vị ấy) và xả tồn tại. Này Ananda, như những giọt nước mưa chảy trượt đi, không có đọng lại trên một lá sen hơi chúc xuống; cũng vậy, như vậy là tốc độ, như vậy là sự mau chóng, như vậy là sự dễ dàng đối với cái gì đã khởi lên, khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, (tất cả) đều đoạn diệt (trong vị ấy), và xả tồn tại. Trong giới luật bậc Thánh, này Ananda, như vậy gọi là vô thượng căn tu tập đối với các hương do mũi nhận thức.
Lại nữa, này Ananda, Tỷ-kheo lưỡi nếm vị khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vị ấy tuệ tri như sau: "Khả ý này khởi lên nơi ta, bất khả ý này khởi lênnơi ta, khả ý và bất khả ý này khởi lên nơi ta. Cái này khởi lên, vì là hữu vi nên thô. Nhưng cái này là an tinh, cái này là thù diệu, tức là xả". Cho nên dầu cho cái gì khởi lên là khả ý, bất khả ý, hay khả ý và bất khả ý, tất cả đều đoạn diệt (trong vị ấy) và xả tồn tại. Này Ananda, như một người lực sĩ có thể nhổ ra một cách dễ dàng cục đờm đọng lại trên đầu lưỡi; cũng vậy, như vậy là tốc độ, như vậy là sự mau chóng, như vậy là sự dễ dàng đối với cái gì đã khởi lên, khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, (tất cả) đều đoạn diệt (trong vị ấy) và xả tồn tại. Trong giới luật bậc Thánh, này Ananda, như vậy gọi là vô thượng căn tu tập đối với các vị do lưỡi nhận thức.
Lại nữa, này Ananda, Tỷ-kheo thân cảm xúc khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vị ấy tuệ tri như sau: "Khả ý này khởi lên nơi ta, bất khả ý này khởi lên nơi ta, khả ý và bất khả ý này khởi lên nơi ta. Cái này khởi lên, vì là hữu vi nên thô. Nhưng cái này là an tịnh, cái này là thù diệu, tức là xả". Cho nên dầu cho cái gì khởi lên là khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, tất cả đều đoạn diệt (trong vị ấy), và xả tồn tại. Này Ananda, ví như một người có thể co duỗi cánh tay được co lại của mình, hay co lại cánh tay duỗi ra của mình; cũng vậy, như vậy là tốc độ, như vậy là sự mau chóng, như vậy là sự dễ dàng đối với cái gì đã khởi lên, khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, (tất cả) đều đoạn diệt (trong vị ấy) và xả tồn tại. Trong giới luật bậc Thánh, này Ananda, như vậy gọi là vô thượng căn tu tập đối với các xúc do thân nhận thức.
Lại nữa, này Ananda, Tỷ-kheo, ý nhận thức các pháp khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vị ấy tuệ tri như sau: "Khả ý này khởi lên nơi ta, bất khả ý này khởi lên nơi ta, khả ý và bất khả ý này khởi lên nơi ta. Cái này khởi lên, vì là hữu vi nên thô. Nhưng cái này là an tịnh, cái này là thù diệu, tức là xả". Cho nên dầu cho cái gì khởi lên là khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, tất cả đều đoạn diệt (trong vị ấy), và xả tồn tại. Này Ananda, như một người cho nhỏ hai ba giọt nước trong một cái chậu bằng sắt đun nóng mỗi ngày, này Ananda, các giọt nước rơi rất chậm nhưng chúng bị tiêu diệt, biến đi rất mau, cũng vậy, như vậy là tốc độ, như vậy là sự mau chóng, như vậy là sự dễ dàng đối với cái gì đã khởi lên khả ý, bất khả ý hay khả ý và bất khả ý, (tất cả) đều đoạn diệt (trong vị ấy) và xả tồn tại. Trong giới luật bậc Thánh, này Ananda, như vậy gọi là vô thượng căn tu tập đối với các pháp do ý nhận thức.
Như vậy, này Ananda, là vô thượng căn tu tập trong giới luật bậc Thánh.
Và này Ananda, thế nào là đạo lộ của vị hữu học? Ở đây, này Ananda, Tỷ-kheo mắt thấy sắc khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vì rằng có khả ý khởi lên, có bất khả ý khởi lên, có khả ý và bất khả ý khởi lên, vị ấy ưu não, tàm quý, ghét bỏ. Sau khi tai nghe tiếng..., mũi ngửi hương..., lưỡi nếm vị..., thân cảm xúc..., sau khi ý nhận thức pháp, vị ấy khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Vì rằng có khả ý khởi lên, có bất khả ý khởi lên, có khả ý và bất khả ý khởi lên, vị ấy ưu não, tàm quý, ghét bỏ. Như vậy, này Ananda là đạo lộ của vị hữu học.
Và này Ananda, thế nào là bậc Thánh, các căn được tu tập? Ở đây, này Ananda, sau khi mắt thấy sắc, vị Tỷ-kheo khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng tôi an trú với tưởng không yếm ly đối với (sự vật) yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng không yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng tôi an trú với tưởng yếm ly đối với (sự vật) không yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn; "Mong rằng tôi an trú với tưởng không yếm ly đối với (sự vật) yếm ly và (sự vật) không yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng không yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng tôi an trú với tưởng yếm ly đối với (sự vật) không yếm ly và (sự vật) yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng, tôi sau khi từ bỏ cả hai yếm ly và không yếm ly, an trú xả, chánh niệm, tỉnh giác ", thời ở đây, vị ấy an trú xả, chánh niệm, tỉnh giác.
Lại nữa, này Ananda, Tỷ-kheo sau khi tai nghe tiếng..., mũi ngửi hương..., lưỡi nếm vị..., thân cảm xúc..., ý nhận thức pháp, vị Tỷ-kheo khởi lên khả ý, khởi lên bất khả ý, khởi lên khả ý và bất khả ý. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng tôi an trú với tưởng không yếm ly đối với (sự vật) yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng không yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng ta an trú với tưởng yếm ly đối với (sự vật) không yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng tôi an trú với tưởng không yếm ly đối với (sự vật) yếm ly và (sự vật) không yếm ly", thời ở đây, vị ấy sống an trú với tưởng không yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng tôi an trú với tưởng yếm ly đối với (sự vật) không yếm ly và (sự vật) yếm ly", thời ở đây, vị ấy an trú với tưởng yếm ly. Nếu vị ấy khởi lên ước muốn: "Mong rằng, tôi sau khi từ bỏ cả hai yếm ly và không yếm ly, an trú xả, chánh niệm, tỉnh giác", thời ở đây, vị ấy an trú xả, chánh niệm, tỉnh giác.
Như vậy, này Ananda, là bậc Thánh, các căn được tu tập.
Như vậy, này Ananda, Ta đã giảng vô thượng căn tu tập trong giới luật bậc Thánh, đã giảng đạo lộ của bậc hữu học, đã giảng bậc Thánh, các căn được tu tập. Này Ananda, những gì một bậc Ðạo sư phải làm, vì lòng từ mẫn, mưu cầu hạnh phúc cho các đệ tử, những điều ấy Ta đã làm cho các Ông. Này Ananda, đây là những gốc cây, đây là những chỗ trống. Này Ananda, hãy Thiền tư, chớ có phóng dật, chớ có hối hận về sau. Ðây là những lời giáo giới của Ta cho các Ông.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Ananda hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.

Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Phật không cho đệ tử của Ngài ca hát và nghe ca hát.

Vì sao trong giới luật, 
Phật không cho đệ tử của Ngài ca hát và nghe ca hát?, 
Trích từ Kinh Tương ưng
II. Puta (S.iv,306)

1) Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha (Vương Xá), tại Trúc Lâm, chỗ nuôi dưỡng các con sóc.

2) Rồi Talaputa, nhà vũ kịch sư (natagàmani), đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên.

3) Ngồi một bên, vũ kịch sư Talaputa bạch Thế Tôn:

-- Con được nghe, bạch Thế Tôn, các vị Đạo sư, Tổ sư thuở xưa nói về các nhà vũ kịch, nói rằng: "Ai là nhà vũ kịch, trên sân khấu giữa kịch trường, với các điệu bộ giả sự thật, làm quần chúng vui cười, thích thú; người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, sẽ sanh cọng trú với chư Thiên hay cười (pahàsadeve)". Ở đây, Thế Tôn nói như thế nào?

-- Thôi vừa rồi, này Thôn trưởng. Hãy dừng ở đây. Chớ có hỏi Ta về điều này.

4) Lần thứ hai, vũ kịch sư Talaputa bạch Thế Tôn:

-- Bạch Thế Tôn, con có nghe các vị Đạo sư, Tổ sư thuở xưa nói về các nhà vũ kịch, nói rằng: "Ai là nhà vũ kịch, trên sân khấu hay giữa kịch trường, với các điệu bộ giả sự thật, làm quần chúng vui cười, thích thú; người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, sẽ sanh cọng trú với chư Thiên hay cười". Ở đây, Thế Tôn nói như thế nào?

-- Thôi vừa rồi, này Thôn trưởng. Hãy dừng ở đây. Chớ có hỏi Ta về điều này.

5) Lần thứ ba, vũ kịch sư Talaputa bạch Thế Tôn:

-- Bạch Thế Tôn, con có nghe các vị Đạo sư, các vị Tổ sư thuở xưa nói về các nhà vũ kịch, nói rằng: "Ai là nhà vũ kịch, trên sân khấu hay giữa kịch trường, với các điệu bộ giả sự thật, làm quần chúng vui cười, thích thú; người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, sẽ sanh cộng trú với chư Thiên hay cười". Ở đây, Thế Tôn nói như thế nào?

-- Thật sự, Ta đã không chấp nhận và nói rằng: "Thôi vừa rồi, này Thôn trưởng. Hãy dừng ở đây. Chớ có hỏi Ta về điều này". Tuy vậy, Ta sẽ trả lời cho Ông.

6) Này Thôn trưởng, đối với những loài hữu tình thuở trước chưa đoạn trừ lòng tham, còn bị lòng tham trói buộc, [b]nếu nhà vũ kịch trên sân khấu hay trong kịch trường, tập trung những pháp hấp dẫn, thời khiến lòng tham của họ càng tăng thịnh. Này Thôn trưởng, đối với những loại hữu tình thuở trước chưa đoạn trừ lòng sân, còn bị lòng sân trói buộc,nếu nhà vũ kịch trên sân khấu hay trong kịch trường tập trung những pháp liên hệ đến sân, thời khiến cho lòng sân của họ càng tăng thịnh. Này Thôn trưởng, đối với loài hữu tình thuở trước chưa đoạn trừ lòng si, còn bị lòng si trói buộc, nếu nhà vũ kịch trên sân khấu hay trong kịch trường tập trung những pháp liên hệ đến si, thời khiến cho lòng si của họ càng tăng thịnh.[/b]

7) Người ấy tự mình đắm say, phóng dật, làm người khác đắm say và phóng dật, sau khi thân hoại mạng chung, sẽ sanh trong địa ngục Hý tiếu (Pahàso). Nếu người ấy có (tà) kiến như sau: "Người vũ kịch nào, trên sân khấu hay giữa kịch trường, với các điệu bộ giả sự thật, làm quần chúng vui cười, thích thú; người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, sẽ sanh cộng trú với chư Thiên hay cười". Như vậy là tà kiến. Ai rơi vào tà kiến, này Thôn trưởng, Ta nói rằng người ấy chỉ có một trong hai sanh thú: một là địa ngục, hai là súc sanh.

8) Khi được nói vậy, vũ kịch sư Talaputa phát khóc và rơi nước mắt.

-- Chính vì vậy, này Thôn trưởng, Ta đã không chấp nhận và nói: "Thôi vừa rồi, này Thôn trưởng. Hãy dừng ở đây. Chớ có hỏi Ta về điều này".

-- Bạch Thế Tôn, con khóc không phải vì Thế Tôn đã nói như vậy. Nhưng, bạch Thế Tôn, vì con đã bị các Đạo sư, các Tổ sư vũ kịch thời trước đã lâu ngày lừa dối con, dối trá con, dắt dẫn lầm lạc con rằng: "Người vũ kịch nào trên sân khấu hay giữa kịch trường, với các điệu bộ giả sự thật, làm quần chúng vui cười, thích thú; người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh cộng trú với chư Thiên hay cười".

9) Thật là vi diệu, bạch Thế Tôn! Thật là vi diệu, bạch Thế Tôn! Bạch Thế Tôn, như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày những gì bị che kín, chỉ đường cho kẻ bị lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Thế Tôn dùng nhiều phương tiện trình bày, giải thích. Bạch Thế Tôn, con nay xin quy y Phật, Pháp và chúng Tăng. Mong Thế Tôn cho con được xuất gia với Thế Tôn, được thọ đại giới!

10) Vũ kịch sư Talaputa được xuất gia với Thế Tôn, được thọ đại giới.

11) Thọ đại giới không bao lâu, Tôn giả Talaputa... trở thành một vị A-la-hán nữa.


Đọc trường bộ kinh phẩm 1...phạm võng...Phật giói đến giới luật...hay thật là hay...